3 co gai ngoi sao xa xoi truong ba thit chieu toi voi vang song

18 Kwiecień, 2018 - 07:39

cảm nhận về 3 cô gái thanh niên xung phong
phan tich hon truong ba da hang thit lop 12
tóm tắt bài những ngôi sao xa xôi
phan tich bai tho chieu toi ngu van 11
so sánh vội vàng và sóng

cảm nhận về 3 cô gái thanh niên xung phong
phan tich hon truong ba da hang thit lop 12

Lê Minh Khuê là cây bút nưa viết truyện ngắn hoàn hảo thời kì kháng chiến chống Mĩ. các tác phẩm của bà đều là sự phản ảnh trung thực, sống động chiến tranh ác liệt đồng thời điểm họa thành công hình tượng những cô giới trẻ xung phong mang vẻ đẹp lãng mạn, hào hùng của khí phách dân tộc. Trong chậm tiến độ tiêu biểu là truyện ngắn “Những ngôi sao xa xôi” sở hữu nhân vật Phương Định-một cô gái sở hữu tâm hồn trong sáng mộng mơ, ý thức anh dũng, cuộc sống tranh đấu gian khổ, sự hi sinh rất hồn nhiên, lạc quan. ngừng thi côngĐây chính là hình ảnh điển hình cho vẻ đẹp của thế hê trẻ Việt Nam thời kì kháng chiến chống Mĩ.

trước nhất, Phương Định hiện lên là một cô gái sở hữu cảnh ngộ tranh đấu gian khổ, ác liệt. Cô sống cùng hai người đồng đội của mình là Nho và Thao trên 1 cao điểm, trung tâm ở tuyến phố Trường Sơn giữa bát ngát khói bụi và bom đạn hủy diệt của quân thù. công việc của họ là “đo khối lượng đất lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ và ví như cần thì phá bom”. các cô phải đối diện sở hữu thần chết từng phút, từng giờ, “thần kinh căng như chão, tim đập bất chấp cả nhip điệu chân chạy mà vẫn biết rằng khắp chung quanh sở hữu rộng rãi quả bom chưa nổ. Ở nơi đấy của Phương Định là nơi mà thần chết không phải là một tay thích đùa. Trong “lúc doanh nghiệp thường ra các con phố vào lúc mặt trời lặn và làm việc có lúc suốt đêm” thì các cô, tổ trinh sát viên mặt tuyến đường, phải chạy trên cao điểm cả ban ngày, dưới loại hot trên 30 độ. từ cao điểm trở về, mặt những cô ai cũng “hai con mắt lấp lánh”, “cười thì hàm răng lóe lên khuôn mặt nhem nhuốc”. Nhiệm vụ của học tuy gian khổ, khốc liệt nhưng lại rất đỗi cao cả và đầy sự hi sinh, đòi hỏi ý thức trách nghiệm cao sở hữu công việc và lòng yêu nước, yêu nghề, tin tưởng vào tuyến phố tranh đấu của dân tộc, cũng chính ở mảnh đất đầy đau thương và ác liệt đấy, tâm hồn tinh khiết và sự hi sinh của nữ bạn trẻ xung phong như cô càng được biểu thị rõ ràng hơn.

Nhưng đạn bom khói nổ khốc liệt, sự sống và mẫu chết ở trên 2 danh giới mong manh nhưng tâm hồn tinh khiết, giàu mơ mộng và các khao khát cua tuổi xanh luôn rực cháy trong tim cô. trong khoảng Hà Nội vào mặt trận, cô mang theo trái tim thuần khiết và các hồn nhiên của tuổi thiếu nữ. ngoài mặt của Phương Định chính là minh chứng cho tâm hồn tinh khiết, đáng yêu của cô. Ấn tượng trước nhất về vẻ mẫu mã của cô là “hai bím tóc dày, khá mềm, một mẫu cổ cao, kiêu hãnh như đài hoa lòa kèn”. đặc trưng, cô có đôi mắt với ánh loại nhìn sao mà xa xôi. không phải tình cờ mà các anh pháo thủ và lái xe lại hay hỏi thăm cô, hay “viết các thư dài gửi đường dây”, “mặc dù có thể chào nhau hằng ngày”. Phương Định cảm nhận được điều Đó, cô cảm thấy vui và tự hào nhưng chưa dành tình cảm cho một ai. Cô chỉ thích ngắm mình trong gương và làm cho điệu hoặc mang vẻ kiêu kì một phương pháp đáng yêu lúc thấy những đồng đội của mình xúc tiếp sở hữu 1 anh bộ đội kể nhiều năm kinh nghiệm nào Đó. Cô sở hữu theo vào chiến trận Trường Sơn đầy ác liệt cả các nét đáng yêu của một cô gái tuổi mới lớn, với theo cả một tâm hồn mơ mộng, rất hồn nhiên, yêu đời. Cô mê hát. Sống trong hoàn cảnh khốc liệt của bom đạn trên mặt trận Trường Sơn, khi nào cũng cận kề có c ái chết, cô vẫn không bỏ đi sở thích của mình. “Thường cứ thuộc 1 điệu nhạc nào chậm triển khai rồi bịa ra lời mà hát. Lời tôi bịa lộn xộn mà ngớ ngẩn đến tôi cũng phải ngạc nhiên, thỉnh thoảng bò ra mà cười 1 mình “Tuy vậy, chị Thao vẫn mê say chép các lời bài hát mà Định bịa ra. Cô thích phần lớn bài, “thích Ca-chiu-sa của hoá nhi Liên Xô. Thích ngồi bó gối mơ màng: “Về đây khi mái tóc còn xanh xanh..”Đó là dân ca Ý trữ tình giàu có”. Cô hát trong những phút chốc “im lặng” lúc phi cơ trinh sát viên rè rè trên đầu, khi cơn bão lửa sắp chụp xuống cao điểm. Cô hát để khích lệ đồng đội và cũng là để khích lệ chính bản thân mình, để gửi vào trong tiếng hát nỗi thèm khát của tuổi trẻ, của người chiến sĩ, mong được trở về quê hương yêu dấu, được gặp lại người yêu sau bao nhiêu nhớ nhung, chờ đợi. Rồi cả các cơn mưa đá, các kỉ niệm tinh khiết của cuộc sống bình dị ở Hà Nội cũng được cô với theo khiến hành trang dịu mát tâm hồn mình. những gì mà ngòi bút Lê Minh Khuê khắc họa đã làm cho hiện lên chân dung 1 cô gái trong sáng, mộng mơ, tràn đầy nhựa sống của tuổi 2 mươi, chậm tiến độ là tuổi cuốn hút nhất, hồn nhiên, thuần khiết nhất và Phương Định đã không ngần ngại với theo nó vào chiến trường. nghe đâu vẻ đẹp đó của tâm hồn Phương Định là nguồn mát lành thoa dịu khốc liệt của chiến tranh, chết chóc.

Tâm hồn thuần khiết, giàu mơ mộng đó tốt là vẻ đẹp ẩn sau của 1 trái tim kiêu dũng, dũng cảm với tinh thần đương đầu, hi sinh không ngại ngần và tình cảm đồng đội cao thượng, linh nghiệm. Điều Đó được biểu đạt cụ thể qua 1 lần phá bom trên cao điểm ở Trường Sơn. Sau những đợt thả bom của giặc, Định cùng đồng đội chạy lên cao điểm để khiến nhiệm vụ, nơi vẫn còn sở hữu các quả bom chưa nổ. không gian khi chậm triển khai vắng lặng đến phát sợ. Nhưng cô ko phải ám ảnh. Cô sở hữu cảm giác như các đội viên đang dõi theo mình, vì thế mà cô cảm thấy an tâm hơn. Cô quyết định không đi khom, bởi 1 lý do rất đơn giản “Các anh đấy ko thích loại kiểu đi khom khi có thể cứ con đường hoàng mà bước đến.” Cảm giác ấy vừa diễn tả lòng tự tôn, vừa là ý chí mạnh mẽ giúp cô can đảm vượt qua mọi hiểm nguy. Phương Định “dùng xẻng nhỏ đào đất dưới quả bom”. Quả bom nằm dửng dưng. Lưỡi xẻng đôi khi lại chạm vào quả bom, một tiếng động sắc tới gai người vang lên, cứa vào da giết mổ cô. “Tôi rùng mình và bỗng thấy vì sao mình làm quá chậm. Nhanh lên một tẹo. Vỏ quả bom hot. một dấu hiệu chẳng lành” phương pháp diễn tả của tác kém chất lượng thật tài tình, làm người đọc cũng mang thể cảm nhận được âm thanh của hai vật bằng sắt chạm vào nhau rồi lại cảm thấy rùng mình như Định, càng thấy rõ hơn sự bình tĩnh, anh dũng của cô. những lúc đối mặt mang quả bom sắt lãnh đạm, cô cũng sở hữu hình dong loại chết. “Nhưng một mẫu chết rất mờ nhạt, ko cụ thể”. chậm tiến độ chỉ là một ý nghĩ thoáng qua. Còn điều mà cô để ý khi này là “liệu mìn sở hữu nổ ko, bom sở hữu nổ không? ko thì khiến cho phương pháp nào để châm mìn lần thứ hai?”Trong suy nghĩ của Định, cô luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ thật rẻ dù với phải hi sinh. xúc cảm, nghĩ suy chân thật đó của cô đã truyền sang người đọc phổ biến đồng cảm, yêu mến, trân trọng và kính phục. đặc thù sau mỗi lần phá bom, cô đều lo lắng chạy đi tậu đông đọi mình, lo lắng về sự an toàn của đồng đội. có lẽ mang họ thì động đội cũng chính là anh em ruột rà của mình. Bằng 1 tuấn kiệt xây dựng và biểu hiện tâm lí nhân vật, Lê Minh Khuê đã khắc họa thành công nhân vật Phương Định. Cô như tại sao tỏa sáng oắt con trên bầu trời văn học Việt Nam.

Tôi chợt nhớ tới các câu thơ của Lâm Thị Mỹ Dạ trong bài thơ “Khoảng trời hố bom”, có lẽ Phương Định cũng như bao cô gái bạn teen xung phong khác luôn sống mãi trong tâm hồn người đọc bởi tâm hồn và phong cách của họ:

Thế hệ trẻ Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước bước vào thơ ca đã có phổ thông chân dung thân thuộc và đáng yêu, đáng cảm phục: các đội viên tài xế trong “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật, các cô gái mở các con phố trong “Khoảng trời hố bom” của Lâm Thị Mĩ Dạ… Và Lê Minh Khuê – 1 nhà văn thuộc thế hệ các tác giả bắt đầu sáng tác trong thời gian kháng chiến chống Mĩ – cũng đóng góp 1 chân dung như thế cho văn học nước nhà: cô gái Phương Định trong truyện ngắn “Những ngôi sao xa xôi”. Đó là một nữ chiến sĩ giới trẻ xung phong xinh đẹp, trong sáng, giàu tình cảm và anh dũng, ngoan cường.

Là một cô gái bạn trẻ xung phong mang nhiệm vụ cùng đồng đội san lấp các hố bom trên trục đường Trường Sơn lửa đạn, ngày đêm đối mặt có đất bụi, khói bom nhưng Phương Định không hề mất đi vẻ trẻ trung, xinh đẹp của một cô gái mới to. Chị là người mẫn cảm và luôn quan tâm tới hình thức của mình. Chị tự đánh giá: “Tôi là con gái Hà Nội. nhắc 1 cách thức khiêm tốn, tôi là một cô gái khá. hai bím tóc dày, khá mềm, một mẫu cổ cao, tự hào như đài hoa loa kèn. Còn mắt tôi thì các lái xe bảo: Cô sở hữu cái nhìn sao mà xa xăm”, vẻ đẹp đấy của chị đã quyến rũ bao chàng trai ”các anh pháo thủ và lái xe hay hỏi thăm tôi”.

Nhưng điều đặc trưng ở Phương Định là không bị ”cái nết đánh chết dòng đẹp”; ngược lại, chị đã để sự gan dạ, ngoan cường và vẻ đẹp tâm hồn thuần khiết, giàu tình thương tôn thêm vẻ đẹp cho mình.

Phương Định cùng các người bạn của mình sống và chống chọi trên 1 cao điểm, giữa một vùng trọng điểm trên đường Trường Sơn. Chị phải chạy trên cao điểm đánh phá của máy bay địch. Sau mỗi trận bom, chị cùng đồng đội phải lao ra trọng điểm, đo và ước lượng khối lượng đất đá bị bom địch đào xới, đếm những quả bom chưa nổ và tiêu dùng các khối thuốc nổ đặt vào cạnh nó để phá. chậm tiến độ là công việc mạo hiểm có dòng chết luôn sắp kề tạo sức ép làm thần kinh cực kỳ bít tất tay. thực hành công việc Đó, Phương Định và đồng đội phải cực kỳ tĩnh tâm và họ đã thực thụ tĩnh tâm, thung dung một cách thức lạ thường. Thậm chí, với họ, công việc đó đã trờ thành bình thường: ”Có ở đâu như thế này không: đất bốc khói, không khí sững sờ, phi cơ đang ầm ì xa dần. thần kinh căng như chão, tim đập bất chấp cả nhịp điệu, chân chạy mà vẫn biết rằng với rộng rãi quả bom chưa nổ, nhưng nhất định sẽ nổ… Rồi lúc xong việc, quay lại nhìn đoạn con đường 1 lần nữa, thở phào, chạy về hang”.

dù rằng đã quen với công việc hiểm nguy này, thậm chí 1 ngày có thể phải phá tới năm quả bom nhưng mỗi lần vẫn là một thử thách tột đỉnh với thần kinh của Phương Định. từ khung cảnh và ko khí đựng đầy bao tay đến cảm giác là các anh cao xạ ở trên kia cộng đang theo dõi từng động tác cử chỉ của mình để lòng dũng cảm ở cô như được kích thích bởi sự tự trọng: ’’Tôi tới gần quả bom… đàng hoàng mà bước tới”. Ở bên quả bom, kề sát mang mẫu chết yên lìm và bất thần, từng cảm giác của con người như cũng phát triển thành sắc nhọn hơn: “Thỉnh thoảng lưỡi xẻng… tín hiệu chẳng lành”.

Sống giữa nơi sự sống và dòng chết tranh giành nhau từng li 1 như thế nhưng Phương Định ko để tâm hồn mình mòn đi. Chị rất giàu tình cảm mang đồng chí, đồng đội, quê hương và khôn cùng lạc quan yêu đời.

Giống như 2 người đồng đội trong tổ thám thính, Phương Định yêu mến những người đồng đội trong tổ và cả công ty của mình. đặc biệt, cô yêu mến và cảm phục hồ hết những người chiến sĩ mà hằng đêm cô gặp trên trọng tâm của các tuyến đường vào mặt trận. Phương Định đã lo lắng, nóng ruột khi đồng đội lên cao điểm chưa về. Chị yêu thương và gắn bó sở hữu bạn bè nên với các nhận xét thấp đẹp đầy cảm tình về Nho, phát hiện ra vẻ đẹp dễ thương ”nhẹ, mát như một que kem trắng” của bạn. Chị còn hiểu và đồng cảm sâu sắc có những thị hiếu và tâm cảnh của chị Thao.

Phương Định cũng là người con gái mang một thời học trò hồn nhiên, vô tư bên người mẹ thân thương trong 1 căn buồng nhỏ nằm trên 1 tuyến phố xã lặng tĩnh hồi ở Hà Nội còn thái hoà trước chiến tranh. những kỉ niệm đó luôn sống lại trong cô giữa trận mạc dữ dội. Nó là niềm thèm khát khiến cho dịu mát tâm hồn trong hoàn cảnh bao tay, ác liệt của chiến trường.

tóm tắt bài những ngôi sao xa xôi
phan tich bai tho chieu toi ngu van 11
so sánh vội vàng và sóng